chương 59.2 + 59.3


2011092650101141

Chương 20: Kinh ngạc (2)

“Huyền Thiên đại sư, Nam Cung lão gia chủ, Đông Phương gia chủ, Bách Lý gia chủ, mọi người thấy chuyện này thế nào?” Âu Dương gia lão gia chủ Âu Dương Phong vuốt chòm râu, nhíu mày nhìn thiếu nữ trên đài kia, nhẹ giọng hỏi.

“Chuyện này thế nào? Ta nghĩ cô nương này đầu óc có vấn đề rồi mới nói chuyện ngu ngốc thế này.” Người nói lời này là Bách Lý gia gia chủ Bách Lý Quả Phụ(*), là gia chủ nữ giới duy nhất trong tứ đại gia chủ, nàng khinh thường nhếch môi, giống như Dạ Nhược Ly này cũng không có bản lĩnh gì.

(*) Bách Lý Quả Phụ, tên này là tên từ bản convert, ta không biết edit thế nào cho đúng nên để nguyên. Ai có ý kiến thì cmt giùm ta nhé ^^

“Chuyện này chưa chắc” Huyền Thiên đại sư lắc đầu, cười khẽ “Ta cho là nàng có thể thắng.”

“Huyền Thiên đại sư, ngài đang nói giỡn sao? Hay ngài biết cô nương này?” Đông Phương Phi cười nói, nhẹ than thở “Huyền Thiên đại sư, tuy là ta tôn trọng ngài nhưng không có nghĩa là ta đồng ý với lời của ngài. Nàng ta mới bao nhiêu tuổi? Ở độ tuổi này không có ai là đối thủ của một trong chúng ta huống chi là cả bốn người?”

‘Ta chẳng những biết nàng mà nàng còn là sư phụ của ta’ Huyền Thiên bĩu môi nhưng hắn cũng không nói thẳng thân phận của Dạ Nhược Ly. Quả là hắn tin tưởng nàng đến mức mù quáng, tin là không gì nàng không làm được. Có lẽ một ngày nào đó nàng nói nàng có thể đâm thủng trời hắn cũng tin.

Vậy cứ đắc ý đi, chút nữa nhớ là đừng có mà khóc!

Nam Cung Liệt cũng không nói gì nhưng sắc thái của hắn cũng đã nói hắn không đồng ý lời của Huyền Thiên.

“Sao? Không ai dám lên?” Dạ Nhược Ly nhìn về phía tứ đại gia tộc, châm chọc nói “Thì ra tứ đại gia tộc đều là những người nhu nhược yếu đuối, đảm lượng đánh với ta cũng không có, các ngươi xứng với Huyền Lực gia tộc sao?”

Biết rõ nàng đang dùng phép khích tuống nhưng người trong tứ đại Huyền Lực gia tộc đều tức đỏ mắt.

“Tiểu cô nương, còn nhỏ mà đã kiêu ngạo như vậy, mà lão phu cũng không muốn bị một tiểu oa nhi khinh thường, nếu cô đã muốn chết vậy để lão phu giúp cô!” Âu Dương Phong lạnh lùng nhảy lên đài, phất ống tay áo lên, tựa như một vị tiên nhân.

Cùng lúc đó, Đông Phương Phi cũng Bách Lý Quả Phụ đều nhảy lên đài, bọn họ nhìn Dạ Nhược Ly cũng không tốt.

Thanh danh của tứ đại Huyền Lực gia tộc không cho người khác khinh thường, mà Dạ Nhược Ly đã phạm vào điểm mấu chốt.

“Thần nhi, ta biết cháu có quan hệ với cô nương này.” Nam Cung Liệt nhìn khuôn mặt của Nam Cung Thần lo lắng không chút che giấu, liền thở dài nói “Cháu yên tâm đi, ta sẽ không làm nàng bị thương, nhưng cần phải cho nàng biết nàng không thể khiêu khích tứ đại gia tộc.”

Nói rồi Nam Cung Liệt cũng phi thân lên đài, đứng song song với ba người còn lại.

“Các cao thủ tứ đại gia tộc nhận lời khiêu chiến của nàng? Các người đoán thử trận này bên nào sẽ thắng?”

“Chuyện này còn cần đoán sao, chắc hẳn là tứ đại gia tộc rồi, trận chiến này sẽ kết thúc sớm thôi.”

“Ha ha, cũng đúng, dù sao thì một mình nàng cũng không thắng được cường giả trong tứ đại gia tộc a.”

Không ai ở đây tìn Dạ Nhược Ly sẽ thắng (Trừ vài người ^^), dù sao nàng nếu nàng có thiên phú cao như vậy thì trong những năm này sẽ không phải vô danh như vậy, vì vậy mà mọi người đều cho là thực lực hai bên cách xa quá mức, sao họ có thể tin nàng được?

“Bổn cô nương đã sớm nghe qua thanh danh tứ đại gia tộc các ngươi, thế nào…?”

Dạ Nhược Ly đứng đầu cơn gió, nàng ngạo nghễ đứng, có sắc thái coi nhẹ thiên hạ, cũng có chứa vài phần bướng bỉnh cứng đầu “Hôm nay, nếu ta thắng các ngươi, vậy sau này các ngươi đều nghe lệnh của ta, mạng các ngươi là của ta, điều kiện này thế nào?”

Bốn người đều biến sắc, bọn họ đều không nghĩ tới nàng sẽ yêu cầu như vậy.

Đông Phương Phi tái mặt rồi, hắn lạnh lùng hỏi “Vậy nếu cô thua?”

“Ta?” Bỗng nhiên Dạ Nhược Ly nhếch môi cười, cả người đều toả ra sắc thái tự tin, chắc chắn nói “Ta, tuyệt đối không thua!”

‘Hít’ Mọi người vừa nghe đều hít vào một hơi lạnh, bọn họ còn chưa thấy thiếu nữ nào kiêu ngạo như vậy.

Nếu nàng có bản sự kia thì dễ rồi, tiếc là…

Bách Lý Quả Phụ cười lạnh, nàng ra tay đầu tiên “Tiểu nha đầu, hôm nay lão nương cho ngươi biết cuồng vọng như vậy sẽ gặp tai hoạ gì, không có bản sự gì thì đừng kiêu ngạo như vậy!”

Thấy Bách Lý Quả Phụ xuất thủ, ba người còn lại đều đứng yên mà xem, bọn họ tin chỉ cần một Bách Lý Quả Phụ đối phó nàng là quá đủ rồi, không cần phải liên thủ(1). Nếu không sau này bọn họ còn mặt mũi sao? Sẽ không bị cười nhạo sao?

(1) liên thủ: cùng ra tay.

Dạ Nhược Ly hơi nâng mí mắt nhìn trường tiên màu bạc đang bay tới, lười nhác nâng cổ tay.

Bách Lý Quả Phụ cười càng lạnh, hơi giương tay lên làm cho trường tiên giống như một con rắn bạc quân quanh cô tay Dạ Nhược Ly.

“Tới cho ta!”

Bách Lý Quả Phụ dùng sức kéo ngân tiên lại nhưng dù nàng cố tới đâu thiếu nữ kia vẫn đứng yên một chỗ không động đậy.

Cái cười trên mặt cứng lại, Bách Lý Quả Phụ cắn chặt răng hét lớn “Tới cho lão nương!”

Nhưng mà Dạ Nhược Ly vẫn yên vị đứng đó, trào phúng nói “Thì ra ngươi chỉ có nhiêu đó sức thôi sao? Nguyên lai đệ nhất trường sĩ chỉ có thực lực như thế, thật sự thất vọng quá, mấy người các ngươi cũng lên đi, ta không có thời gian để lãng phí!”

Tay nắm ngân tiên ngày càng run, Bách Lý Quả Phụ xấu hổ mà đỏ cả mặt, nàng có chút không cam lòng.

Mọi người trong quảng trường đều sửng sốt lên, hiển nhiên là  họ không nghĩ tới lần đầu chiến đấu đã có kết quả như vậy, thiếu nữ mà bọn họ khinh thường lại có thể thắng, mà chuyện này… chẳng lẽ là Bách Lý Quả Phụ không dùng toàn lực? Không sai, chắc chắn là như vậy!

Âu Dương Phong nheo mắt lại, lạnh lùng cười “Không biết là Bách Lý Quả Phụ hôm nay như thế nào mà lại phạm phải sai lầm như vậy, đối phó với một tiểu oa mà cũng không lại. A, xem ra lần này chúng ta phải cùng lên a.”

Sự thật là vậy sao?

Nam Cung Liệt dùng ánh mặt nóng rực nhìn nàng, cuộc chiến vừa rồi làm hắn hiểu, thiếu nữ này không đơn giản

Khó trách Thần nhi từ đầu liền nhìn nàng, hơn nữa mấy ngày trước Huyền Thiên đại sư nói hắn vừa bái một thiếu nữ làm sư phụ, lại nghĩ tới lời lúc nãy của hắn, nàng hẳn là sư phụ của Huyền Thiên.

Nha đầu này không đơn giản, từ đầu là hắn coi thường nàng…

Nam Cung Liệt liếm láp khoé môi, cả người Nam Cung Liệt đều dâng lên chiến khí, dù nha đầu này thế nào hắn đều muốn chiến một trận với nàng, hi vọng thực lực của nàng không làm hắn thất vọng,

Âu Dương Phong và Đông Phương Phi nhìn nhau, đồng thời cùng lúc rút kiếm ra làm cho không khí trở nên ngột ngạt, lần này không còn ai tin Dạ Nhược Ly có thể tránh được công kích lần này, huốn chi một tay của nàng còn đang bị buộc lại.

Nghe xung quanh bàn tán um sùm, Chu Tước nhếch môi, khinh thường nói  ”Đám lão nhân củi mục kia có thể đánh bại chủ nhân của lão tử sao ? quá coi trọng mình rồi, nhưng là… Chủ nhân quá tuyệt, đều thu hút ánh mắt của mọi người, mà Vũ Sa cũng xuất hiện rồi, vậy không phải là ta trong lòng chủ nhân sẽ bị tụt lại ? Không được, lão tử không thể để chuyện này phát sinh. ”

Nói rồi lại nhìn Cung Vô Y bên kia, đôi mắt hồng hiện lên tia cảnh giác.

Dù sao, Vũ Sa cũng là một nữ tử, nhưng nam nhân yêu nghiệt này quá nguy hiểm, không thể không làm hắn kiêng kỵ…

Hai kiếm đánh úp về hai bên Dạ Nhược Ly, mà trước nàng còn có một Bách Lý Quả Phụ nắm ngân tiên, mà thân là người ở giữa, đối địch với cả ba – Dạ NHược Ly lại bình tĩnh như thường, đạm mạc nhìn cảnh này, nàng một chút cũng không để ba người này vào mắt.

Cũng đúng vậy, bọn họ không dáng để Dạ Nhược Ly coi trọng.

Mâu quang có chút biế, mà Dạ Nhược Ly cũng không bỏ ngân tiên trói buộc ra mà còn dùng tay trái rút kiếm ra, bắt đầu múa kiếm, làm cho xung quanh nàng như nổi lên cơn lốc mạnh, mà thiếu nữ đứng giữa cơn lốc kia lại hiện ra hết phong hoa tuyệt đại.

Nhưng là cũng chưa ai tin nàng có thể tự thân mà thắng cả hai vị cao thủ mà nàng còn dùng kiếm bằng tay trái.

Chương 20: Kinh ngạc(3)

“Lão gia tử, ngài mau đi cứu nàng !” Nam Cung Thần đến lúc này đã không giữ được vẻ tiêu sái như trước, khẩn trương nắm chặt tay, hô to đối với Nam Cung Liệt, lúc này người có thể ngăn chỉ có hắn.

Nam Cung Liệt vô lực thở dài, tuy hắn muốn biết thực lực của nàng nhưng đối với cháu trái thỉnh cầu, hắn không thể ngồi yên mà nhìn.

Thôi kệ, cứu nàng một lần đi, hắn không cháu yêu hận hắn.

Nam Cung Liệt hơi lắc người muốn lên cứu nhưng là cảnh trước mắt làm hắn đứng khựng lại…

Thiếu nữ bạch y thong dong đứng trên đài, từ đầu đến cuối đều vẫn ở yên một chỗ như rễ cây mọc trên đất, chỉ thấy kiếm trên tay nàng phá đi công kích của Đông Phương Phi, tay phải lại dùng lực làm kiếm của Âu Dương Phong chém vào ngân tiên làm nó bị đứt làm đôi.

Nhanh quá, tốc độ của nàng quá nhanh, mà nàng lại dư sức để đối đầu với hai người kia, sợ là dù hắn cũng không thể bình tĩnh thong dong mà làm giống nàng!

Một hồi sau Nam Cung Liệt mới hoàn hồn lại, nghiêm túc nói: “Tiểu nha đầu, bây giờ lão phu cũng nhập cuộc, mong là cô dùng hết toàn lực. Yên tâm đi, lão phu sẽ có chừng mực, không để cô bị thương nặng.”

Cùng lúc đó ba người Đông Phương Phi cũng lui đến bên cạnh Nam Cung Liệt, đến giờ họ mới có thể nghiêm túc mà đánh một trận.

“Chắc lúc trước là mới khởi động thôi, bây giờ chiến đấu mới thực sự bắt đầu đây!”

“Bốn người bọn họ sẽ không cùng ra tay đối phó một cô nương đi, cần nghiêm túc vậy sao?”

“Ta thấy cô nương này không đơn giản như vậy, nếu không bọn họ cũng sẽ không liên thủ.”

“Không đơn giản? Sao có thể? Đám người Đông Phương gia chủ lúc trước chỉ đùa với nàng thôi, bây giờ mới chân chính ra tay a.”

Trời đã sắp giữa trưa mà mọi người như không cảm thấy đói khát gì, tất cả đều chăm chú nhìn lôi đài như sợ mình sẽ bỏ qua một màn kịch tính đặc sắc.

Từng câu bàn tán lại nổi lên bên tai Hoả Vũ Sa, nàng khoanh tay lại, nhếch môi cười, mòng đợi nói “Lâu quá rồi không thấy Nhược Ly đánh a, không biết thực lực của nàng sao rồi nhưng chắc hẳn không thấp, bởi vì nàng là Dạ Nhược Ly!”

Nàng là thiếu nữ nổi danh cả đại lục, là thiếu nữ thiên tài làm chúng nam nhi cũng cảm thấy thẹn…

Không có chuyện gì mà nàng làm không xong…

“Lão gia tử!” Nam Cung Thần nhíu mày, có chút bất mãn “Ta cảnh cáo ngài, nếu ngài đánh thương muội muội của Nam Cung Thần này ta sẽ không tha thứ cho ngài, mà ngài nên nhớ, nàng là nghĩa muội của ta, nghĩa là cháu gái của ngài, đừng có quên mối quan hệ này!”

Nam Cung Liệt nghe lời của hắn, híp mắt đánh giá Dạ Nhược Ly một cách kỹ càng.

Nếu có một cô cháu gái như vậy cũng không tệ, nhưng giờ là lúc tỷ thí mà không phải lúc nói đến thân tình.

“A, cháu yên tâm đi, tiểu nha đầu, tý nữa ta sẽ ra tay nhẹ thôi, mà ta cũng không để họ ra tay nặng đâu, cô cũng đừng trách chúng ta, nếu chúng ta thua thì phải phục tùng cô, nên dù sao đi nữa trận này chúng ta không thể thua!”

Dạ Nhược Ly nhíu mày nhìn Nam Cung Liệt, nàng cười khẽ “Không cần làm vậy, đây là tỷ thí, mọi người cứ dùng toàn lực.”

Nghe vậy Nam Cung Liệt cũng không nói gì, hắn chỉ cười đạm liên công kích nàng “Tiểu nha đầu, lão phu là Huyền sư hệ hoả, đây là Phách Hoả Quyền của lão phu, mong là cô có thể chịu được đòn công kích này.”

Ngọn lửa của hắn cực kỳ nóng như làm chảy cả lôi đài, cả quảng trường trở nên náo nhiệt, mọi người có người lo lắng, có người ôm tâm tính bàng quang, càng có người cười hả hê, vui sướng.

“Nếu Nam Cung lão gia chủ có thể giết cô cũng tốt, làm cho bản cô nương đỡ tốn công.” Long Vũ Cầm nắm chặt tay cười lạnh, tàn nhẫn nghĩ đến Dạ Nhược Ly bi kịch, một lòng muốn đẩy nàng vào chỗ chết “Nhưng là a… Nam Cung lão gia chủ sẽ không giết cô, tiếc quá, mà nếu cô thua đây có lẽ là đả kích rất lớn nha”

Long Vũ Cầm đắc ý nhìn chỗ của Dạ Nhược Ly “Hừ, cô cho mình là ai, có thực lực đánh với cao cấp Tinh Huyền sư sao? Vừa rồi chỉ là ận khí của cô quá tốt nên mới ngăn nổi công kích của Đông Phương gia chủ và Âu Dương lão gia chủ thôi, nhưng mà thường thì vận khí sẽ không kéo dài.”

Dòng khí cường đại đi qua làm cho từng tảng đá trên đài đều có vết tích thật sâu.

Dạ Nhược Ly trấn định đứng yên, chỉ khi công kích ấy đến gần nàng mới nâng tay nghênh diện mà đón công kích của Nam Cung Liệt.

‘Oanh!’ Hai bên chạm vào nhau làm cho hoa lửa văng khắp nơi.

 

Dòng khí cường đại mở rộng quanh thân hai người làm nâng lên tảng đá trên đất và nổ tung nó, nhất thời tro bụi phủ đầy cả lôi đài.

Tro bụi nổi lên như tầm màn che luôn cuộc chiến của năm người, mà người ngoài chỉ có thể nghe tiếng đánh nhau mà không nhìn thấy gì làm cho có chút người cảm thấy mất hứng. Nhưng lại không ai rời đi, họ đều nhìn lôi đài không rời mắt.

“Huynh nói trong kia cảnh tượng thế nào?”

“Chuyện này còn cần nói? Chắc chắn là thiếu nữ kia bị bốn người đánh thê thảm!”

Nam Cung Thần vốn đang khẩn trương nay lại nghe mọi người bàn luận liền càng lo lắng, tay hắn đều bị nắm ra dấu mà hắn như không có cảm giác gì bởi lúc này hắn chỉ nghĩ đến Dạ Nhược Ly. Mà ngược lại, Cung Vô Y lại không lo lắng gì, hắn tin chắc nàng sẽ không bị thua.

Tro bụi từ từ tán đi, mọi người vừa thấy cảnh tượng đều há hốc mồm, tất cả đều kinh hách…

“Chuyện này…”

“Ảo giác, nhất định là ta bị ảo giác”

“Giả, chuyện này không phải là thật, ta không tin…”

Chỉ thấy trên lôi đài, trên người bốn người Nam Cung Liệt đều có vết kiếm thương, chật vật không thôi, mà họ vừa thấy ánh mắt của mọi người đều hận không có cái hố để chui xuống. Mà Dạ Nhược Ly thì trái lại, một bộ áo trắng đều dính đầy bụi, mặt mày cũng tèm lem nhưng lại không có một vết thương nào.

Dù là vậy nhưng quang mang của nàng cũng không bị bụi tro che dấu.

Lúc này Long Vũ Cầm hận đến nỗi xem cắn đứt lưỡi của mình, ghen tị nhìn Dạ NHược Ly, sao nữ nhân này lại chói lọi như vậy? Dù là Nam Cung lão gia chủ cũng không phải đối thủ của nàng. Nàng không cam lòng, nàng hận ông trời quá thiên vị, những nữ nhân giống như nàng đáng lẽ đã sớm phải chết mới đúng.

“Nhược Ly muội muội” Nam Cung Thần lúc này nhảy lên đài, chạy nhanh nhìn nàng “Muội có bị thương không? Để Huyền Thiên đại sư giúp muội kiểm tra thân thể nha.” (Ha ha, cháu trai bất hiếu, ông nội còn đang trên nằm chịu thương không lo, chỉ lo cho nghĩa muội…)

Lúc này khẩn trương đã làm Nam Cung Thần quên một chuyện, Dạ NHược Ly chính là một luyện đan sư.

“Thúi tiểu tử, ta mới là người bị thương” Nam Cung Liệt thấy Nam Cung thần quên mình, trừng mắt dựng râu lên, thế nhưng không cẩn thận đụng tới miệng vết thương làm hắn đau hít một hơi “Thấy nha đầu kia liền quên ông nội của cháu, quá đáng, về nhà đi, ta sẽ kêu cha cháu dạy lại.”

Nghe vậy ba người bên kia vốn đang khó chịu cũng cười ra tiếng.

Mà dù có cho Nam Cung Ngạo mười lá gan cũng không dám đụng Nam Cung Thần một cọng tóc, nếu không lão gia hoả yêu cháu như mạng này còn không đánh chết hắn?

“À nè, tiểu nha đầu, ta hỏi cô một chuyện.” Nam Cung Liệt như nghĩ tới một chuyện, chớp chớp mắt, cười tươi “Thực lực của cô có phải là Tinh Huyền Sư đỉnh phong?”

Tinh Huyền sư đỉnh phong?

Lúc này mọi người đều nhìn chờ nàng trả lời.

“Không phải.” Dạ NHược Ly lắc đầu, nhẹ nhàng nói “Ta chỉ là trung cấp Tinh Huyền sư.”

“Ha ha, tiểu nha đầu đang nói giỡn sao? Nếu cô là trung cấp Tinh Huyền sư vậy ta là gì? Cao cấp Tinh Huyền sư là giả?” Nam Cung Liệt cười lớn, đừng nói là hắn, mọi người ở đây cũng không ai tin lời nàng.

Một trung cấp Tinh Huyền sư có thể thắng một cao cấp Tinh Huyền sư, một trung cấp Tinh Huyền sư và hai sơ cấp Tinh Huyền sư liên thủ? Nàng cho mọi người đều ngu ngốc sao mà tin chuyện này.

“Ta nói là thật, tin hay không tuỳ các ngươi.” Dạ Nhược Ly nhún vai, đảo mắt qua bốn người “Bây giờ, có phải là các ngươi nên nguyện trung với ta?”

 p/s: mọi người thử đoán coi họ có đồng ý ko nhé!!!

 

 

 

Categories: Thiên tài cuồng phi

Điều hướng bài viết

6 thoughts on “chương 59.2 + 59.3

  1. Hương Mai

    Chắc là có. Tks.

  2. lienhuong

    Chắc không rầu. Tks tỷ

  3. chương đã được up lên nhé!

  4. nana

    Có. Ta là ta có lòng tin mãnh liệt với Ly tỉ a. Tks nàng

Blog at WordPress.com.

⊹⊱✿ KIÊU DƯƠNG ĐIỆN ✿⊰⊹

(◡‿◡✿)╰( ̄▽ ̄) BT SN MT HỘI - H2AQ ╰(" ̄□ ̄)╭ (◕‿◕✿)

Bách Hoa Lâu

Thà không si không luyến không chấp niệm sẽ không đau không sầu không tương tư

meowmeowwitches

Just another WordPress.com site

Tư Đồ Gia Trang

Dám ước mơ..........................................dám thực hiện.................................

Huyết Nguyệt Tiêu Hồn

Trên đời này , đẹp nhất không phải là cao sơn lưu thủy , càng không phải cái gì gọi là yến sấu phì hoàn , mà chính là ..... nam nhân a :">

(¯`Đàö Ŧħıêŋ Şơŋ Ŧraŋg´¯)

Lạc hoa hữu ý tùy lưu thủy - Lưu thủy vô tình luyến lạc hoa...

Vô Ảnh Các

Ẩn diện ẩn hình nan ẩn tướng - Vô danh vô ảnh bất vô tâm

ღ Ngâm Phong Các ღ

Trời trong xanh đợi cơn mưa phùn, còn ta đang đợi nàng...

Ám Nguyệt Hỏa Cung

Tôi muốn quên nhưng tôi không thể quên, tôi muốn nghĩ nhưng tôi không thể nghĩ, tôi muốn nhớ nhưng tôi không thể nhớ, vì nhớ rồi tôi có thể đau hơn!!!!

ngungnguyet

This WordPress.com site is the bee's knees

Khoai Tây Bé Nhỏ's Blog

Writing gives me the ability to calm down

ღ Hợp Vũ Cung ღ

Không có ngày nào là không có kết thúc.....! Không có khổ đau nào lại không có lối ra...! Đừng mơ mộng những gì không đáng có...! Mây của trời cứ để gió mang đi ...!!!

Tử Thiên Sơn Trang

Là ngôi nhà mà bạn có thể trở về khi mệt mỏi hay cô đơn…

%d bloggers like this: