chương 59.4


Chương 20.4

091122gava

“Không được, ta không cho phép!” Hoả Tinh ác độc trừng Dạ Nhược Ly, thực lực của thiếu nữ này quá mạnh, không thể để cho tứ đại gia tộc thành cấp dưới của nàng nếu không hậu quả sau này sẽ không thể lường được, hơn nữa nếu tứ đại gia tộc liên kết lại thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến Hoả gia, mà vậy thì sao lão có thể để chuyện này xảy ra?

“Bắc Ảnh gia tộc cũng không cho phép!”

Lời này vừa dứt một trung niên nam tử đứng dậy từ chỗ ngồi của Bắc Ảnh gia.

Vừa nghe lời này của hắn sắc mặt Dạ Nhược Ly trầm lại, cả người tung ra sát khí mãnh liệt, nếu không phải đang ở đây nàng chắc chắn sẽ lên giết nam nhân kia. Nhưng cuối cùng nàng vẫn phải nén giận mà nắm chặt tay lạnh lùng nhìn hắn.

“Hắn là Bắc Ảnh Phiến, là con của Bắc Ảnh gia lục trưởng lão, mà thê tử của hắn lại là người Hoả gia, ta không nghĩ người đại diện Bắc Ảnh gia sẽ là hắn a…” Nam Cung Thần nhận thấy được sát khí quanh người nàng, hắn đương nhiên biết sao nàng lại thành như vậy cho nên mới giải thích cho nàng.

Dạ Nhược Ly hơi thở nhẹ ra, bỗng nhiên mà nàng động sát khí, những người Bắc Ảnh gia và Hoả gia đến Thiên Vũ quốc này nàng sẽ không cho họ sống rời đi!

“Bắc Ảnh gia, Hoả gia, các ngươi muốn chết!”

Trong quảng trường lúc này vang lên một câu âm trầm, lập tức một thân hồng y đã bay tới trên võ đài, chỉ thấy nam tử hồng y kia có một dung nhan như yêu nghiệt, đứng trước mặt Dạ NHược Ly, liếc qua hai người vừa nói chuyện “Chẳng lẽ các ngươi có ý kiến gì với vị hôn thê của bổn vương?”

“To gan!” Bắc Ảnh Phiến tức giận đập bàn một cái, nheo mắt lạnh lùng nói “Tiểu tử như ngươi thì tính cái gì mà dám mắng lão tử?”

Lúc này gió lạnh thổi qua như làm cho Cung Vô Y biến thành một người khác, nếu trước mặt Dạ Nhược Ly hắn là một yêu nghiệt vô lại thì nay trên người hắn lại làm người khác có cảm giác quân lâm thiên hạ, bá đạo mà đoạt đi lòng người.

Trong đôi phượng mâu đảo qua một chút tàn nhẫn, Cung Vô Y yên lặng cười một cái, vung tay áo lên làm cho một mảnh màu hồng bay tới Bắc Ảnh Phiến.

‘Phanh’ Hồng quang bay qua tới trước mắt hắn một milimet, Bắc Ảnh Phiến chưa kịp hồi phục tinh thần liền nghe Cung Vô Y âm trầm nói “Tốt nhất ngươi nhìn một chút, xem thử bổn vương là ai?”

Bắc Ảnh Phiến cầm lệnh bài trước mắt hắn, khinh thường liếc qua nhưng vừa nhìn chữ được khắc trên đó tay liền buông làm lệnh bài trượt xuống đất.

Hắn hoảng sợ nuốt một ngụm nước miếng, một chút cũng không còn kiêu ngạo như lúc đầu “Ngài…ngài là người của thế lực kia? Trời ạ, ngài là người của thế lực kia! Công tử, tiểu nhân có mắt không tròng nên mới không biết ngài, mong ngài độ lượng tha cho tiểu nhân, coi như người không biết vô tội, tha cho tiểu nhân một mạng!”

Hoả Tinh cũng nhìn được chữ trên lệnh bài, lão giật mình cũng không thua Bắc Ảnh Phiến.

Không sai, quả thật là lệnh bài của thế lực kia, hơn nữa có thể có lệnh bài này thì địa vị ở nơi đó không thấp, trời ạ, bọn họ vừa trêu chọc người nào a?

“Lăng Thiên công tử, thế lực kia là gì vậy?” trong ánh mắt thanh lãnh tràn ngập nghi ngờ, lấy thân phận của Long Vũ Cầm tự nhiên là không thể biết thế lực kia, mà không chỉ nàng, ngoại trừ người của Huyền Lực gia tộc, các võ giả còn lại cũng không biết, vì vậy mà khi nói tới nó đều thập phần kiêng kỵ.

Hoả Lăng Thiên hoảng sợ, hơi run rẩy nói “Thế lực kia vốn có thực lực vượt quá người thường, có thể nói như vậy, toàn bộ cường giả của hai nhà Bắc Ảnh và Hoả đi ra mà thế lực kia chỉ cần người có thực lực trung bình thì đây cũng là cuộc chém giết đơn phương. Đám người đó không phải chúng ta có thể chọc được.”

Long Vũ Cầm kinh ngạc há hốc miệng, nàng không nghĩ tới nam tử này không chỉ có dung mạo yêu nghiệt mà bối cảnh còn mạnh như vậy.

Tại sao nữ nhân kia lại may như vậy, nam tử cường đại như thế mà nhìn trùng nàng?

Long Vũ Cầm nắm chặt tay, lúc này trong lòng nàng chỉ có ghen tị, hung ác nhìn Dạ Nhược Ly lúc lâu, một hồi lại cười lạnh, nàng sẽ để ngài ấy biết bản tính hoa dương lững lờ của nữ nhân này.

Nữ nhân này không chỉ có quan hệ với Long Phi Thanh mà còn dây dưa với Nam Cung Thần, nàng không tin sau khi hắn biết hết những chuyện này còn có thể chịu nàng.

“Tiểu Dạ nhi..” Cung Vô Y cười khẽ đến cạnh Dạ NHược Ly, mị hoặc nói “Bổn vương biết nàng muốn tự tay giết họ cho nên mới không giết chúng, để dành cho nàng, nàng nên cảm tạ bổn vương thế nào đây?”

Dạ Nhược Ly nhếch môi nhìn hắn, nhún vai nói: “Vương gia, ngài muốn ta báo ơn thế nào? Nếu muốn ta lấy thân báo đáp thì ta nghĩ ngài đừng mơ mộng, ta không muốn thành tấm mộc che đoạn tụ cho ngài!”

“Nữ nhân, bổn vương nói thêm lần nữa, bổn vương không phải đoạn tụ!” Khuôn mặt tuấn tú đen sì ra, Cung Vô Y cắn chặt răng, hận không nuốt nữ nhân ghê tởm này vào miệng, nhưng chỉ một lúc hắn lại nhếch môi cười “Nhưng mà nếu nàng muốn cảm tạ bổn vương, thì chỉ cần nàng hôn bổn vương một cái là đủ, yêu cầu của bổn vương không cao lắm đâu!”

Lần này là mặt của Dạ Nhược Ly đen lại, nàng bước lên túm vạt áo của hắn, nhón chân lên nói “Yêu nghiệt, ta cảnh cáo ngươi đừng có lòng tham không đáy, coi như ngươi đã giúp ta hai lần thì ta sẽ ôm ngươi một cái!”

“Không được, một nụ hôn!”

“Ôm!”

Thấy nàng không lùi bước, Cung Vô Y nhíu mày, tiếc nuối nói “Vậy… vậy ôm ba cái đi!”

“Hai cái”

“Tốt, thành giao”

Dạ Nhược Ly vỗ tay mừng mình đã đạt tới mục đích nhưng nàng tựa hồ cảm thấy có gì đó không đúng…

Nam Cung Thần không nói gì nhìn hai người, sao hắn lại không biết Cung Vô Y kia cũng phúc hắc vô sỉ như vậy mà thông minh cơ trí như Nhược Ly muội muội lại dễ dàng lọt bẫy. Hai người này quá lạ, không phải là họ bị ai giả danh chứ?

“Khụ..” Hoàng Phủ Sài ho khan hai tiếng, cẩn thận nhìn hai người trên đài, thấy họ không tức khi bị cắt ngang mới thở nhẹ ra “Hai vị đều từ nơi xa mà tới liền nên để ông chủ là ta chiêu đãi, đêm nay hoàng cung sẽ mở tiệc chiêu đãi các vị, không biết các vị cảm thấy thế nào?”

Tuy là lời đối với mọi người nhưng tầm mắt chỉ nhìn hai người Dạ nHược Ly cũng đủ hiểu thực ra hắn nghĩ chiêu đãi hai người họ.

Dạ Nhược Ly vốn muốn từ chối nhưng vừa nghĩ tới khi đại hội kết thúc nàng sẽ đi Bắc Ảnh gia, so759 rằng sau này sẽ khó mà gặp lại Cung Vân Phỉ được cho nên nàng gật đầu đồng ý, bởi vì yến hội của hoàng cung mà Cung Vân Phỉ làm Thái tử phi chắc chắn sẽ tham gia.

Hơn nữa nếu không giải quyết chuyện này tận gốc nàng khó mà yên lòng được.

Nghĩ đến đại hội này đã kết thúc, có lẽ tiệc tối kết thúc rồi nàng sẽ đi Bắc Ảnh gia. Dạ Nhược Ly hơi ngẩng đầu nhìn về phương trời xa xăm, nhẹ nhàng mà nỉ non: “Dượng à, một nhà chúng ta sắp sum tụ rồi, không lâu nữa đâu…”

Hoàng cung, ánh sáng xanh vàng rực rỡ, từ xa nhìn tới làm cho người ta có một cảm giác như thiên hạ hùng vĩ đã xuống.

Trong toà cung điện hào hoa tràn ngập tiếng ca, cung nữ đi ra đi vào không ngừng bận rộn, mà hôm nay đến dự ngoài Dạ Nhược Ly và Cung Vô Y ra thì còn các thế lực lớn của Thiên Vũ quốc, vương cung quý tộc, mà Dạ Nhược Ly có chút không thích khi ở trong này, nàng nhíu mày rồi nhìn ra ngoài.

“Chu Tước, Nguyệt, mấy người các ngươi ở đây đi, ta ra ngoài một chút.” Nói rồi nàng lặng lẽ mà đi ra ngoài, mà người tứ đại Huyền Lực gia tộc bị nhóm quyền quý dây dưa nên chỉ có thể nhìn nàng đi.

Màn đêm yên tĩnh như nước.

Gió đêm từ từ thổi nhẹ, Dạ Nhược Ly duỗi người ra, ánh trăng đêm chiếu xuống gương mặt làm cho nó dường như sáng ngời.

“Dạ Nhược Ly, tên cô là vậy phải không?” Không biết khi nào thì Hoả Viêm đã đến cạnh nàng, cười nhạt một cái, con ngươi đen thâm thuý kia có gì đó khác thường nhìn nàng “Ta có thể gọi cô là Nhược Ly như tiểu muội gọi cô không? Hôm nay, đa tạ cô đã cứu tiểu muội.”

“Huynh không cần phải cảm tạ.” Dạ Nhược Ly cười khẽ, nhìn hắn “Nàng là bằng hữu mà ta lấy mệnh tướng giao, ta quyết không cho ai thương tổn nàng.”

Hoả Viêm hơi ngẩn ra, ánh mắt nhìn nàng có chút biến nhưng hắn lại không biết “Quen biết cô là phúc khí của tiểu muội, nàng từ nhỏ đến lớn ngoài ta ra đều cách xa người khác, không nghĩ là có một ngoại lệ nha.”

Dạ Nhược Ly nhún vài nhìn ánh trăng tròn trên trời đen: “Có lẽ là do chúng ta quá giống nhau, bởi vì tính cách giống nhau nên mới làm bạn thân thôi!”

“Chuyện này… ta biết”

Dạ Nhược Ly còn định nói gì đó nhưng lúc này lại nghe: “Cung Vân Phỉ, sao cô lại ở đây? Hừ bản cung nói cho cô, bản cung chỉ nhận mỗi Hân Nguyệt tỷ tỷ thôi, nàng mới là hoàng tẩu của bản cung.”

Nghe cái tên quen thuộc này, Dạ Nhược Ly ngẩng đầu nhìn thì thấy trước đó là một nữ tử mặc cung trang màu vàng trong bóng đêm, đưa lưng về phía nàng nhìn không rõ hình dáng.

Trước nàng kia là hai nữ tử, trong đó là một thiếu nữ chừng mười tuổi, dáng người nhỏ bé dễ thương nhưng ngữ khí ngang ngược của nàng làm người khác khó chịu. Mà nữ tử còn lại cũng mặc cung trang màu vàng, cao quý thanh lịch, là người kiệt xuất nhất trong cả ba.

“Công chúa, người đừng nói vậy, nàng là cháu của Huyền Thiên đại sư, ngài làm vậy sẽ gặp hoạ. Hơn nữa nàng còn là thái tử chính phi, thần thiếp nên gọi nàng là tỷ tỷ, chúng ta đều là nữ nhân hầu ạh điện hạ mà, phải hoà thuận với nhau.. không thể….”

“Hoàng tẩu, sao tẩu lại sợ nàng? Nàng đã hại tẩu thảm như vậy rồi mà tẩu còn nói giúp nàng? Ta nghe nói Huyền Thiên đại sư anh minh nhất sẽ không thiên vị nữ nhân lòng dạ ác độc. Hoàng huynh thật là, loại nữ nhân này lưu làm gì. Hừ, dù sao  ta cũng muốn hoàng huynh hưu nàng đi, nàng không đáng làm mẫu nghi thiên hạ.”

Thông báo ngày 30/11

ta thực sự xin lỗi nhưng tuần sau và tuần sau nữa sẽ không có chương mới vì ta sẽ phải thi cuối kỳ.  Khoảng tới giữa tháng 12 ta sẽ trở lại tiếp tục edit ^^

Tuần này sẽ có đến chương 60 (tức là chương 21 – quyển hai)

Thanks các nàng đã ủng hộ

Categories: Thiên tài cuồng phi

Điều hướng bài viết

4 thoughts on “chương 59.4

  1. Hương Mai

    >.< …… Ều… Cơ mà về sau sẽ phải đồng ý phải không?

  2. tks tỷ

  3. nana

    Lại cái ả Trắc phi kia đúng là người không biết sống chết nhiều như nấm ==
    Tks nàng

Blog at WordPress.com.

⊹⊱✿ KIÊU DƯƠNG ĐIỆN ✿⊰⊹

(◡‿◡✿)╰( ̄▽ ̄) BT SN MT HỘI - H2AQ ╰(" ̄□ ̄)╭ (◕‿◕✿)

Bách Hoa Lâu

Thà không si không luyến không chấp niệm sẽ không đau không sầu không tương tư

meowmeowwitches

Just another WordPress.com site

Tư Đồ Gia Trang

Dám ước mơ..........................................dám thực hiện.................................

Huyết Nguyệt Tiêu Hồn

Trên đời này , đẹp nhất không phải là cao sơn lưu thủy , càng không phải cái gì gọi là yến sấu phì hoàn , mà chính là ..... nam nhân a :">

(¯`Đàö Ŧħıêŋ Şơŋ Ŧraŋg´¯)

Lạc hoa hữu ý tùy lưu thủy - Lưu thủy vô tình luyến lạc hoa...

Vô Ảnh Các

Ẩn diện ẩn hình nan ẩn tướng - Vô danh vô ảnh bất vô tâm

ღ Ngâm Phong Các ღ

Trời trong xanh đợi cơn mưa phùn, còn ta đang đợi nàng...

Ám Nguyệt Hỏa Cung

Tôi muốn quên nhưng tôi không thể quên, tôi muốn nghĩ nhưng tôi không thể nghĩ, tôi muốn nhớ nhưng tôi không thể nhớ, vì nhớ rồi tôi có thể đau hơn!!!!

ngungnguyet

This WordPress.com site is the bee's knees

Khoai Tây Bé Nhỏ's Blog

Writing gives me the ability to calm down

ღ Hợp Vũ Cung ღ

Không có ngày nào là không có kết thúc.....! Không có khổ đau nào lại không có lối ra...! Đừng mơ mộng những gì không đáng có...! Mây của trời cứ để gió mang đi ...!!!

Tử Thiên Sơn Trang

Là ngôi nhà mà bạn có thể trở về khi mệt mỏi hay cô đơn…

%d bloggers like this: